35. Chúa và con
CHÚA VÀ CON
Thôi Ngài nghỉ, con về, đêm đã xuống,
Ngài âm thầm trong góc tối yêu thương,
Con ra về với mộng vỡ yêu đương,
Tình nhân loại là cuộc đời ray rứt.
Con đã đến tìm nơi Ngài an ủi,
Đã dâng Ngài những thao thức ăn năn,
Đã dâng Ngài những đau đớn khó khăn,
Đã dâng Ngài tình yêu người cạm bẫy.
Thôi Ngài nghỉ, con về, đêm đã xuống,
Con ra về hai mắt đổ lệ rơi,
Con ra về lòng đau xót chơi vơi,
Bỏ Ngài lại một mình con không nỡ.
Hay Ngài đi với con về nhà trọ?
Dù chẳng có gì tiếp đãi đêm nay,
Chỉ chơ vơ trống trải lòng này,
Đi! Ngài nhé! Với con về nhà trọ.
Biển đời đó là nơi con nương náu,
Sa đọa nhiều rồi con ước vọng đêm nay,
Có Ngài đến ủi an trong lúc này,
Lòng con ấm trong lòng Ngài ấp ủ.