33. Lạc lối
LẠC LỐI
Hiu hắt trời chiều mây sắc tím,
Hoàng hôn lận đận bóng chim sa,
Sao người cứ lãng đãng bên ta?
Dìu ta vào vùng không gian huyền hoặc.
Có phải ta yêu rồi đó không?
Một mùi hương mới đôi lần gặp gỡ!
Mà tưởng chừng quen biết tự ngàn năm,
Phút hạnh ngộ nay trở thành bất tận.
Những xúc động của một thời con gái,
Đưa ta lạc vào nơi chốn thiên thai,
Hoa mùa xuân trái mùa đua nhau nở,
Ta bồng bềnh ôm ấp những đêm dài.
Người có hay trong ngục tù nhung nhớ,
Ta thèm ăn trái cấm địa đàng,
Chiều cô đơn hoàng hôn bất tận,
Không gian ơi! Ta lạc lối về.
Trích “Điên”