23. Hà Nội
Đã có lần tưởng tôi yêu Hà Nội,
Với những bờ hồ dáng liễu thướt tha,
Với những bình minh sương ẩn hiện la đà,
Những cơn mưa mùa xuân không ướt tóc.
Rồi một ngày, tôi về thăm Nam Định,
Quê hương của một thời thơ ấu ngày xưa,
Gặp một người con gái dáng như thơ,
Trong lồng ngực tim hình như lỗi nhịp.
Sáng hôm ấy, màu áo xanh huyền hoặc,
Sức nóng trời hè dịu xuống chung quanh,
Và hồn tôi chừng như choàng áo lụa,
Vũ khúc nghê thường nhạc sáo thiên thai.
Rồi xế chiều khi hoàng hôn tắt nắng,
Em đến kìa: dương ánh, tưởng bình minh,
Màu áo đỏ bừng lên theo gót nhạc,
Rượu tình em chưa uống bỗng dưng say
5/96