25. Nam Định
Tôi,
Khách lãng tử đa tình,
Dễ yêu và mơ mộng,
“Tình” nhiều như những cơn mơ.
Bình minh trời Nam Định,
Áo em và mặt trời,
Hai sắc màu tương phản,
Tôi chỉ nhìn thấy em.
Mắt em cười xanh màu nước biếc,
Làm dịu hồn tôi cơn nóng trưa hè,
Môi em, ừ! môi em gần quá,
Chín mọng lên màu trái cấm địa đàng.
Yêu? Đâu mà yêu dễ thế!
Hai bình minh và một buổi hoàng hôn,
Đôi lần chạm tay, đôi lần vướng tóc,
Có gì đâu, tình như giấc mơ chiều.