9. Ta gặp nhau
Ta gặp nhau,
Trong cơn bão tố lỡ làng,
Em ngồi khóc bên bờ sông vẫn chảy,
Em nức nở bài hát cũ ngày xưa
Âm vọng lối vào tim đã lạc.
Ước mơ đời một lần đổ vỡ,
Trời vẫn quen và người vẫn còn quen...
Tình đã đi xa ngoài tầm tay với,
Tình đã mỏi mòn một kiếp làm người.
Ta biết em mù lòa lạc lối,
Ta biết em nước mắt ngắn dài
Ta biết em mất niềm tin nhân loại,
Ta biết em phấn đấu ngục tù.
Không còn hai không gian nào
Xa hơn một nửa vòng trái đất
Một cố ý vô tình điên loạn
Một thờ ơ đáp trả gọi mời
Ta quen nhau,