16. Lạc
Ngồi trên đỉnh núi một mình
Thấy đời lạc vào cây cỏ
Đâu đây bước chân vô tình
Đạp trên đá sỏi, tình ơi!
Mây chở đời ta đi xa
Nhìn xuống thành phố đông người
Thấy em lạc vào ngõ nhỏ
Ngậm ngùi hạt mưa vừa rơi
Rơi trên vai tóc em dài
Ước mơ thời gian ngừng lại
Ta mãi là hạt mưa rơi
Lướt trên vai tóc em dài
Mắt em quầng thâm chờ đợi
Đời ta vẫn mực rong chơi
Đầy vơi tình đâu thức dậy
Đón nhau rồi chết một đời